Lực lượng đặc nhiệm chống dịch của Trung Quốc tại Vũ Hán gửi công văn khẩn tới các bệnh viện, cho họ 24 giờ để bảo đảm mọi . Nhìn xa hơn, từ 2003 đến nay, theo thống kê ở Trung Quốc, khoảng một nửa số bệnh nhân trong hệ thống y tế nhà nước được điều trị bằng Đông y.
dù rằng các dữ liệu cần được rà soát khách quan hơn, rõ ràng có một thực tế không thể phủ nhận: Đông y Trung Quốc (Trung y) được đặt lên tầm ngang ngửa với Tây y, và dùng để điều trị các bệnh của người dân giống như Tây y chứ không chỉ đơn thuần là tương trợ chăm nom sức khỏe.
Đông y của nước họ vẫn rất hiệu quả chứ không chỉ là nói khống. Tuy nhiên thực trạng tại Việt Nam có thể nói là Đông y quá "lép vế" so với Tây y. Chương trình đào tạo thầy thuốc Đông y tại các trường y học cổ truyền của nước ta có phần lớn nội dung học về Tây y.
Nhiều bác sĩ y khoa cổ truyền ra trường hành nghề nhưng không biết bắt mạch, phải tự mò mẫm. Người dân khi mắc bệnh đều chọn Tây y trước tiên và Đông y mới là lựa chọn cứu vãn sau rốt. Đông y bị xem là hỗ trợ cho Tây y, giảm nhẹ triệu chứng, còn Tây y là điều trị chính thống. Các bệnh kinh niên khi chữa Tây y kéo dài không khỏi thì Đông y mới được người dân chọn, nhưng chỉ ở chừng độ tương trợ chứ khó đẩy lùi bệnh được.
Thực ra Đông y phát triển thì trị được cho cả một số bệnh cấp tính và các bệnh mãn tính. Các bệnh viện Đông y ở Trung Quốc có thể trị các ca cấp cứu tụt huyết áp, mất nước rất nhanh chóng bằng các thảo dược tiêm truyền. Đông y trị theo nguyên tắc "biện chứng luận trị", dựa vào chứng bệnh diễn biến như thế nào mà biện luận và ra pháp trị hiệp.
Chẳng hạn khi đến khám ban sơ, lương y sẽ dùng tứ chẩn (vọng, văn, vấn, thiết), trong đó có xem tướng mạch, tướng lưỡi để biết khí huyết âm dương trong thân thể mất cân bằng như thế nào mà ra pháp trị như thế ấy.
thành ra khi xem mạch, xem lưỡi lần đầu thì phương trị sẽ gồm thảo dược như thế này. Nhưng vài ngày sau khi uống thuốc thang thì mạch và lưỡi có thể đã biến đổi khác, âm dương đã không giống trước, danh y lại phải đổi thay vài vị thuốc (gia giảm) cho thích hợp.
Cứ như vậy đến khi nào âm dương quay về thứ tự cân bằng, không thiên lệch, không thừa không thiếu là thành công. Chính Vì thế chữa theo Đông y rất phức tạp và thời kì dài, nhưng là cả một nghệ thuật.
Sở dĩ tôi giảng giải như vậy để khẳng định ưu điểm của Đông y là: chữa vào cả thân hợp nhất, nên nếu chữa khỏi là khỏe hẳn và không phát sinh bệnh mới, có tái lại cũng do ăn uống sinh hoạt sai lầm mà thôi.
Bệnh được chấm dứt hay chỉ giảm nhẹ phụ thuộc vào cái tâm và trình độ của danh y, chất lượng của thảo dược, và sự cộng tác của người bệnh. Tiếc rằng ngày nay, một số thầy thuốc y khoa cổ truyền tuy hiệu quả trong việc ra pháp trị ban đầu nhưng đến khi gia giảm bài thuốc để đẩy lùi hoàn toàn bệnh thì rất lúng túng. Người bệnh thì ít nhẫn nại. Do đó Đông y của chúng ta vẫn chỉ ở mức hỗ trợ giảm nhẹ chứ ít có điều trị hết bệnh.
Chế phẩm Đông dược trên thị trường có rất nhiều, người ta thường uống cả tân dược và thuốc thành phẩm Đông y, hợp với xu hướng bây giờ là chữa trị bệnh bằng Đông - Tây y phối hợp. Măc dù thuốc thành phẩm rất thuận tiện cho người uống và thầy thuốc, nhưng để những viên thuốc đó kết thúc bệnh thì xem ra không thể.
Ai học về Đông y sẽ biết, trong một phương thang, bội thêm vị này một tí, giảm đi vị kia một chút, hoặc sao tẩm vị này với vị gì, phơi dưới nắng hay phơi sương... thậm chí sắc lâu hay nhanh cũng làm đổi thay đáng kể dược tính của cả một bài thuốc.
Thuốc thành phẩm thì theo công thức chung nên không thể hiệu dụng như vậy. Theo quan điểm riêng của tác giả, lạm dụng thuốc thành phẩm sẽ làm suy mòn khả năng biện chứng luận trị của các thầy thuốc Đông y.
Thực ra Đông y Việt Nam vẫn phát triển. Tỉnh nào cũng có bệnh viện y học cổ truyền và nhiều phòng chẩn trị của tư nhân. Các phương pháp trị liệu cũng rất phổ cập: xoa bóp, điện châm, thủy châm, cứu ngải, ngâm chân... và người dân dễ tiếp cận.
Tuy nhiên hiệu quả chữa dứt bệnh như các lương y thời xưa là dấu chấm hỏi. Vì thế có cảm giác Đông y Việt Nam phát triển theo chiều rộng nhiều hơn là chiều sâu. Còn sản sinh ra các thầy thuốc "dụng dược như thần", "xem mạch như chiếu điện" như thế hệ tinh hoa thời cụ Định Ninh Lê Đức Thiếp, cụ Việt Cúc Nguyễn Văn Tám, cụ Nguyễn Trung Hòa... là không thấy. Nhiều y án của các cụ còn lưu lại đến nay.
Đặt trong thời đại Tây y hiện thời, những ca bệnh thành công đó có thể xem là kỳ tích. Tinh hoa của Đông y Việt Nam vẫn còn đó. Cần một cơ chế mạnh mẽ và công bằng, một sự hợp tác từ các phòng mạch gia truyền cho đến các bệnh viện y học cựu truyền trung ương, và cả sự tin tưởng từ người bệnh, nhất mực Đông y Việt Nam sẽ được tôn trọng. Đông y Việt Nam đã chăm sóc sức khỏe cho cha ông chúng ta cả ngàn năm sẽ không hề "lép vế" nếu so với Tây y mới trăm năm nay.
san sẻ bài viết của bạn cho trang quan điểm .
Lâm Phan
0 nhận xét:
Đăng nhận xét